送宁古塔诸公
已到边庭苦不禁,崎岖重复度荒岑。不因客梦今逾远,谁识君恩此独深。
匝地总应承露遍,长途终自怯风侵。天心无外春将到,自有金鸡出上林。
yǐ
已
dào
到
biān
边
tíng
庭
kǔ
苦
bù
不
jīn
禁
,
qí
崎
qū
岖
chóng
重
fù
复
dù
度
huāng
荒
cén
岑
bù
。
yīn
不
kè
因
mèng
客
jīn
梦
yú
今
yuǎn
逾
shuí
远
,
shí
谁
jūn
识
ēn
君
cǐ
恩
dú
此
shēn
独
深
。
zā
匝
dì
地
zǒng
总
yìng
应
chéng
承
lù
露
biàn
遍
,
cháng
长
tú
途
zhōng
终
zì
自
qiè
怯
fēng
风
qīn
侵
tiān
。
xīn
天
wú
心
wài
无
chūn
外
jiāng
春
dào
将
zì
到
,
yǒu
自
jīn
有
jī
金
chū
鸡
shàng
出
lín
上
林
。