宋铙歌鼓吹曲 其七

宋代 谢翱
母思悲,母于归。母闻帝语,妾归无所。 妾生并土,蜀野芒芒,奄失其疆。初帝谓母,子昶来,小者侯,大者王。 有痍其肌,载粟于创。毕有下土,方归母于乡。天不女夺,朕言不忘。
bēi   guī wén qiè   guī suǒ    
qiè shēng bìng   shǔ máng máng   yǎn shī jiāng chū wèi zi   chǎng lái xiǎo   zhě hóu   zhě wáng    
yǒu   zài chuàng yǒu xià fāng   guī xiāng tiān duó zhèn yán   wàng