送孟校书往南海(一作别孟校书)

唐代 元结
吾闻近南海,乃是魑魅乡。忽见孟夫子,欢然游此方。 忽喜海风来,海帆又欲张。漂漂随所去,不念归路长。 君有失母儿,爱之似阿阳。始解随人行,不欲离君傍。 相劝早旋归,此言慎勿忘。
wén jìn nán hǎi   nǎi shì chī mèi xiāng jiàn mèng   huān rán yóu fāng
hǎi fēng lái   hǎi fān yòu zhāng piāo piāo suí suǒ   niàn guī cháng
jūn yǒu shī ér   ài zhī shì ā yáng shǐ jiě suí rén xíng   jūn bàng
xiāng quàn zǎo xuán guī   yán shèn wàng