送吕霞卿吕当世弃官而出家今为道士

宋代 周紫芝
得钱梦秽官梦尸,等为臭腐焉用为。世人爱官如爱命,君独弃官如弃泥。 道人胸中少荆棘,一色但种枣与梨。华名自毁不足取,高位疾颠无乃危。 鱼须忽复入君手,三命循墙急须走。朝持玉磬诵琅函,夜着黄冠朝北斗。 天上云车久未来,壶中日月空长久。吴山楚泽两西东,与子一笑殊匆匆。 会当握手五百载,摩挲金狄还相逢。
qián mèng huì guān mèng shī   děng wéi chòu yān yòng wèi shì rén ài guān ài mìng jūn   guān    
dào rén xiōng zhōng shǎo jīng   dàn zhǒng zǎo huá míng huǐ gāo   wèi diān nǎi wēi    
jūn shǒu   sān mìng xún qiáng zǒu cháo chí qìng sòng láng hán   zhe huáng guān cháo běi dǒu    
tiān shàng yún chē jiǔ wèi lái   zhōng yuè kōng cháng jiǔ shān chǔ liǎng dōng 西   zi xiào shū cōng cōng    
huì dāng shǒu bǎi zǎi   jīn hái xiāng féng