送罗秋崖

宋代 陆文圭
宰相昔起富春山,门生四海皆过官。 版书争宝朵云样,题诗便隔纱笼看。 知君相与有瓜葛,绝口不道人所难。 何以不跨龟不从,胡为采芹坐江干。 群号飞来争野茂,三为不足供朝餐。 人生荣悴何足叹,海水会使桑田乾。 当轩人马昔日盛,闭门罗雀今朝半。 群儿瑟缩手不熟,先生落魄库独寒。 范阳城南丹旐归,何人送者车班班。 羊昙独洒西州泪,孟尝空感雍门弹。 老树春残蝴蝶去,沧江岁晚白欧还。 北风吹雪被长准,诗囊酒枝征鞍在。 请君读诗饮症产,归日谢客牢闭半。 世间万事不须间,西湖柳色差可观。
zǎi xiàng chūn shān   mén shēng hǎi jiē guò guān  
bǎn shū zhēng bǎo duǒ yún yàng   shī biàn 便 shā lóng kàn  
zhī jūn xiāng yǒu guā   jué kǒu dào rén suǒ nán  
kuà guī cóng   wéi cǎi qín zuò jiāng gān  
qún hào fēi lái zhēng mào   sān wèi gōng cháo cān  
rén shēng róng cuì tàn   hǎi shuǐ huì shǐ 使 sāng tián qián  
dāng xuān rén shèng   mén luó què jīn zhāo bàn  
qún ér suō shǒu shú   xiān sheng luò hán  
fàn yáng chéng nán dān zhào guī   rén sòng zhě chē bān bān  
yáng tán 西 zhōu lèi   mèng cháng kōng gǎn yōng mén dàn  
lǎo shù chūn cán dié   cāng jiāng suì wǎn bái ōu hái  
běi fēng chuī xuě bèi zhǎng zhǔn   shī náng jiǔ zhī zhēng ān zài  
qǐng jūn shī yǐn zhèng chǎn   guī xiè láo bàn  
shì jiān wàn shì jiān   西 liǔ chā guān