送羅秋崖

宋代 陸文圭
宰相昔起富春山,門生四海皆過官。 版書爭寶朵雲樣,題詩便隔紗籠看。 知君相與有瓜葛,絕口不道人所難。 何以不跨龜不從,胡為采芹坐江干。 群號飛來爭野茂,三為不足供朝餐。 人生榮悴何足嘆,海水會使桑田乾。 當軒人馬昔日盛,閉門羅雀今朝半。 群兒瑟縮手不熟,先生落魄庫獨寒。 范陽城南丹旐歸,何人送者車班班。 羊曇獨灑西州淚,孟嘗空感雍門彈。 老樹春殘蝴蝶去,滄江歲晚白歐還。 北風吹雪被長准,詩囊酒枝征鞍在。 請君讀詩飲症產,歸日謝客牢閉半。 世間萬事不須間,西湖柳色差可觀。
zǎi xiàng chūn shān   mén shēng hǎi jiē guò guān  
bǎn shū zhēng bǎo duǒ yún yàng   shī biàn 便 shā lóng kàn  
zhī jūn xiāng yǒu guā   jué kǒu dào rén suǒ nán  
kuà guī cóng   wéi cǎi qín zuò jiāng gān  
qún hào fēi lái zhēng mào   sān wèi gōng cháo cān  
rén shēng róng cuì tàn   hǎi shuǐ huì shǐ 使 sāng tián qián  
dāng xuān rén shèng   mén luó què jīn zhāo bàn  
qún ér suō shǒu shú   xiān sheng luò hán  
fàn yáng chéng nán dān zhào guī   rén sòng zhě chē bān bān  
yáng tán 西 zhōu lèi   mèng cháng kōng gǎn yōng mén dàn  
lǎo shù chūn cán dié   cāng jiāng suì wǎn bái ōu hái  
běi fēng chuī xuě bèi zhǎng zhǔn   shī náng jiǔ zhī zhēng ān zài  
qǐng jūn shī yǐn zhèng chǎn   guī xiè láo bàn  
shì jiān wàn shì jiān   西 liǔ chā guān