送楼伴张吏部还朝一首

宋代 刘一止
中台缥缈神仙居,退朝往往联飙舆。追随五城十二楼,鞭鸾笞凤相嬉娱。 一一气貌清而腴,下哂山泽皆臞儒。虚堂夜直冷不寐,博极天上人间书。 去取小雅大雅诗,赓续二典窜禹谟。 尘凡岂得追步趋,梦境欲到犹趑趄。望郎何事飞轺车,东浮江淮绝句吴。 天令贱子得所图,邂逅实始迎郊墟。公不鄙我置坐隅,假以色笑安且舒。 乃知仙风自恢廓,不邀我敬怜其愚。从容自喜吐杰句,屏息侧听仍嗟吁。 朱弦疏越清庙奏,一唱三叹音有馀。何刘沈谢气力短,郊岛辈行不足奴。 惟公妙年擅场屋,一日声价腾八区。诸公贵人交荐达,帝以见晚惊严徐。 要津已复更步武,簪笔会直承明庐。颇闻细书问良苦,便觉风信催旋舻。 公归傥辨报明主,物色士类供时须。班公驺仆我不如,山林钟鼎端异途。 何王之门曳长裾,半生鼓瑟从吹竽。逝将争席朋樵渔,正恐不免饥见驱。 间关老矣尚耿耿,所觊肝胆从公输。他时门下有此客,中夜弹剑非无鱼。
zhōng tái piāo miǎo shén xiān   tuì 退 cháo wǎng wǎng lián biāo zhuī suí chéng shí èr lóu   biān luán chī fèng xiāng
mào qīng ér   xià shěn shān jiē táng zhí lěng mèi   tiān shàng rén jiān shū
xiǎo shī   gēng èr diǎn cuàn
chén fán de zhuī   mèng jìng dào yóu wàng láng shì fēi yáo chē   dōng jiāng huái jué gōu
tiān lìng jiàn de suǒ   xiè hòu shí shǐ yíng jiāo gōng zhì zuò   jiǎ xiào ān qiě shū
nǎi zhī xiān fēng huī kuò   yāo jìng lián cóng róng jié   bǐng tīng réng jiē
zhū xián shū yuè qīng miào zòu   chàng sān tàn yīn yǒu liú shěn xiè duǎn   jiāo dǎo bèi xíng
wéi gōng miào nián shàn chǎng   shēng jià téng zhū gōng guì rén jiāo jiàn   jiàn wǎn jīng yán
yào jīn gēng   zān huì zhí chéng míng wén shū wèn liáng   biàn 便 jué fēng xìn cuī xuán
gōng guī tǎng biàn bào míng zhǔ   shì lèi gōng shí bān gōng zōu   shān lín zhōng dǐng duān
wáng zhī mén cháng   bàn shēng cóng chuī shì jiāng zhēng péng qiáo   zhèng kǒng miǎn jiàn
jiān guān lǎo shàng gěng gěng   suǒ gān dǎn cóng gōng shū shí mén xià yǒu   zhōng dàn jiàn fēi