送樓伴張吏部還朝一首

宋代 劉一止
中台縹緲神仙居,退朝往往聯飆輿。追隨五城十二樓,鞭鸞笞鳳相嬉娛。 一一氣貌清而腴,下哂山澤皆臞儒。虛堂夜直冷不寐,博極天上人間書。 去取小雅大雅詩,賡續二典竄禹謨。 塵凡豈得追步趨,夢境欲到猶趑趄。望郎何事飛軺車,東浮江淮絕句吳。 天令賤子得所圖,邂逅實始迎郊墟。公不鄙我置坐隅,假以色笑安且舒。 乃知仙風自恢廓,不邀我敬憐其愚。從容自喜吐傑句,屏息側聽仍嗟吁。 朱弦疏越清廟奏,一唱三嘆音有餘。何劉沈謝氣力短,郊島輩行不足奴。 惟公妙年擅場屋,一日聲價騰八區。諸公貴人交薦達,帝以見晚驚嚴徐。 要津已復更步武,簪筆會直承明廬。頗聞細書問良苦,便覺風信催旋艫。 公歸儻辨報明主,物色士類供時須。班公騶仆我不如,山林鐘鼎端異途。 何王之門曳長裾,半生鼓瑟從吹竽。逝將爭席朋樵漁,正恐不免飢見驅。 間關老矣尚耿耿,所覬肝膽從公輸。他時門下有此客,中夜彈劍非無魚。
zhōng tái piāo miǎo shén xiān   tuì 退 cháo wǎng wǎng lián biāo 輿 zhuī suí chéng shí èr lóu   biān luán chī fèng xiāng
mào qīng ér   xià shěn shān jiē táng zhí lěng mèi   tiān shàng rén jiān shū
xiǎo shī   gēng èr diǎn cuàn
chén fán de zhuī   mèng jìng dào yóu wàng láng shì fēi yáo chē   dōng jiāng huái jué gōu
tiān lìng jiàn de suǒ   xiè hòu shí shǐ yíng jiāo gōng zhì zuò   jiǎ xiào ān qiě shū
nǎi zhī xiān fēng huī kuò   yāo jìng lián cóng róng jié   bǐng tīng réng jiē
zhū xián shū yuè qīng miào zòu   chàng sān tàn yīn yǒu liú shěn xiè duǎn   jiāo dǎo bèi xíng
wéi gōng miào nián shàn chǎng   shēng jià téng zhū gōng guì rén jiāo jiàn   jiàn wǎn jīng yán
yào jīn gēng   zān huì zhí chéng míng wén shū wèn liáng   biàn 便 jué fēng xìn cuī xuán
gōng guī tǎng biàn bào míng zhǔ   shì lèi gōng shí bān gōng zōu   shān lín zhōng dǐng duān
wáng zhī mén cháng   bàn shēng cóng chuī shì jiāng zhēng péng qiáo   zhèng kǒng miǎn jiàn
jiān guān lǎo shàng gěng gěng   suǒ gān dǎn cóng gōng shū shí mén xià yǒu   zhōng dàn jiàn fēi