送李质夫之陕府

宋代 王安石
平世求才漫至公,悠悠羁旅士多穷。 十年见子尚短褐,千里随人今北风。 户外屦贫虚自满,樽中酒贱亦常空。 共嫌欲老无机械,心事还能与我同。
píng shì qiú cái màn zhì gōng   yōu yōu shì duō qióng  
shí nián jiàn zi shàng duǎn   qiān suí rén jīn běi fēng  
wài pín mǎn   zūn zhōng jiǔ jiàn cháng kōng  
gòng xián lǎo xiè   xīn shì hái néng tóng