送李员外实夫

明代 王世贞
跃马河梁畔,殷勤更一卮。荒城寒自入,游子暮何之。 忆昔含香省,逢君解佩时。久将流誉汰,偏引寸心私。 睥睨回青眼,吹嘘念色丝。推年难汝弟,问字亦吾师。 调笑更相折,疏狂醉不辞。金兰馀缱绻,玉树迫参差。 飞盖骄频拥,离歌杳莫追。霜天涿鹿野,使者鹴鸠司。 北走龙沙遍,南归雁候移。星辰摇鼓角,寓宇插旌麾。 有疏堪流涕,无人可察眉。好乘秋令返,未许昼游迟。
yuè liáng pàn   yīn qín gèng zhī huāng chéng hán yóu   zhī    
hán xiāng shěng   féng jūn jiě pèi shí jiǔ jiāng liú tài piān   yǐn cùn xīn    
huí qīng yǎn   chuī niàn tuī nián nán wèn   shī    
tiáo xiào gēng xiāng zhé   shū kuáng zuì jīn lán qiǎn quǎn   shù cēn    
fēi gài jiāo pín yōng   yǎo zhuī shuāng tiān zhuō 涿 鹿 shǐ   zhě 使 shuāng jiū    
běi zǒu lóng shā biàn   nán guī yàn hòu xīng chén yáo jiǎo   chā jīng huī    
yǒu shū kān liú   rén chá méi hǎo chéng qiū lìng fǎn wèi   zhòu yóu chí