送刘逸人还山

明代 王恭
天高寒日莫,念念独还山。绿树悬心远,孤云入望閒。 水流侵石榻,落叶拥柴关。别后分遥想,诸峰杳霭间。
tiān gāo hán   niàn niàn hái shān 绿 shù xuán xīn yuǎn   yún wàng xián
shuǐ liú qīn shí   luò yōng chái guān bié hòu fēn yáo xiǎng   zhū fēng yǎo ǎi jiān