送劉逸人還山

明代 王恭
天高寒日莫,念念獨還山。綠樹懸心遠,孤雲入望閒。 水流侵石榻,落葉擁柴關。別後分遙想,諸峰杳靄間。
tiān gāo hán   niàn niàn hái shān shù xuán xīn yuǎn   yún wàng xián
shuǐ liú qīn shí   luò yōng chái guān bié hòu fēn yáo xiǎng   zhū fēng yǎo ǎi jiān