送刘方伯赴河南

明代 顾璘
梁宋繁华古无比,凋残近自丙寅始。私门剖刻尽锱铢,群盗诛屠及妻子。 我分虎竹当乱离,膏盲之疾安可为。公为方岳会昌运,拨乱扶伤又一时。 春风病草回青未,一望伤心堕清泪。
liáng sòng fán huá   diāo cán jìn bǐng yín shǐ mén pōu jǐn zhū   qún dào zhū
fēn zhú dāng luàn   gāo máng zhī ān wèi gōng wèi fāng yuè huì chāng yùn   luàn shāng yòu shí
chūn fēng bìng cǎo huí qīng wèi   wàng shāng xīn duò qīng lèi