送林子中安厚卿二学士奉使高丽二首

宋代 苏辙
东夷従古慕中华,万里梯航今一家。 夜静双星先渡海,风高八月自还槎。 鱼龙定亦知忠信,象译何劳较齿牙。 屈指归来应自笑,手持玉帛赐天涯。 官是蓬莱海上仙,此行聊复看桑田。 鲲移鹏徙秋帆健,潮阔天低晓日鲜。 平地谁言无崄岨,仁人何处不安全。 但将美酒盈船去,多作新诗异域传。
dōng cóng zhōng huá   wàn háng jīn jiā  
jìng shuāng xīng xiān hǎi   fēng gāo yuè hái chá  
lóng dìng zhī zhōng xìn   xiàng láo jiào chǐ 齿  
zhǐ guī lái yīng xiào   shǒu chí tiān  
guān shì péng lái hǎi shàng xiān   xíng liáo kàn sāng tián  
kūn péng qiū fān jiàn   cháo kuò tiān xiǎo xiān  
píng shuí yán xiǎn   rén rén chǔ ān quán  
dàn jiāng měi jiǔ yíng chuán   duō zuò xīn shī chuán