送林子中安厚卿二學士奉使高麗二首

宋代 蘇轍
東夷従古慕中華,萬里梯航今一家。 夜靜雙星先渡海,風高八月自還槎。 魚龍定亦知忠信,象譯何勞較齒牙。 屈指歸來應自笑,手持玉帛賜天涯。 官是蓬萊海上仙,此行聊復看桑田。 鯤移鵬徙秋帆健,潮闊天低曉日鮮。 平地誰言無嶮岨,仁人何處不安全。 但將美酒盈船去,多作新詩異域傳。
dōng cóng zhōng huá   wàn háng jīn jiā  
jìng shuāng xīng xiān hǎi   fēng gāo yuè hái chá  
lóng dìng zhī zhōng xìn   xiàng láo jiào chǐ  
zhǐ guī lái yīng xiào   shǒu chí tiān  
guān shì péng lái hǎi shàng xiān   xíng liáo kàn sāng tián  
kūn péng qiū fān jiàn   cháo kuò tiān xiǎo xiān  
píng shuí yán xiǎn   rén rén chǔ ān quán  
dàn jiāng měi jiǔ yíng chuán   duō zuò xīn shī chuán