送林自知自幕中归常宁

宋代 真德秀
始吾与林子,周旋大江东。子方清且贫,箪瓢屡云空。 劲气凛不折,耿耿如长虹。明年擢高科,对策大明宫。 一尉迟五年,出入无奴僮。再见湘水滨,凛凛复昔同。 招徕元戎幕,泛绿依芙蓉。小生敢相吏,故人傥相从。 云胡岁未竟,决去如霜鸿。挽之不可留,聊复少从容。 老我慵且钝,栽培欠深功。子进未可量,德业方崇崇。 永怀昔君子,和气填心胸。濂溪霁月朗,伊水春风融。 至今想其人,犹为起敬恭。天资贵强矫,学力无终穷。 我如石之顽,迟子相磨砻。子质虽玉莹,可废它山攻。 雁峰毋久留,来思灵麓峰。
shǐ lín zi   zhōu xuán jiāng dōng zi fāng qīng qiě pín dān   piáo yún kōng    
jìn lǐn zhé   gěng gěng cháng hóng míng nián zhuó gāo duì   míng gōng    
chí nián   chū tóng zài jiàn xiāng shuǐ bīn lǐn   lǐn tóng    
zhāo lái yuán róng   fàn 绿 róng xiǎo shēng gǎn xiāng   rén tǎng xiāng cóng    
yún suì wèi jìng   jué shuāng hóng 鸿 wǎn zhī liú liáo   shǎo cóng róng    
lǎo yōng qiě dùn   zāi péi qiàn shēn gōng zi jìn wèi liàng   fāng chóng chóng    
yǒng huái 怀 jūn zi   tián xīn xiōng lián yuè lǎng   shuǐ chūn fēng róng    
zhì jīn xiǎng rén   yóu wèi jìng gōng tiān guì qiáng jiǎo xué   zhōng qióng    
shí zhī wán   chí zi xiāng lóng zi zhì suī yíng   fèi shān gōng    
yàn fēng jiǔ liú   lái líng fēng