送林九博士秩满之天官

明代 王恭
我闻昔时伸蒙子,乃在筹峰白云里。一朝高议动金门,千载香名照青史。 君是伸蒙几叶孙,世泽流传今尚存。宁将词赋客梁苑,肯随剑里趋平原。 重林书舍何潇洒,花屿南头董峰下。巷曲能回长者车,门前每系青骢马。 未年三十教黉宫,官舍潇然多好容。坐上谈经若流水,众中答问如撞钟。 今年官满朝京国,残叶秋风逗行客。浙水寒山鸟外青,吴门曙月烟中白。 九月秣陵鸿雁飞,霜花扑人初著衣。日晚行过石渠署,天明入觐黄金扉。 蓬莱参差五云遍,钟阜苍苍压淮甸。凤阙韶音袅袅闻,龙池柳色深深见。 此去应怀明主恩,石田茅舍不须言。男儿亦在功名早,何必栖栖恋故园。 城隅别酒同倾写,愧我萧条孟诸野。相送寒江万古心,他年来问山中者。
wén shí shēn méng zi   nǎi zài chóu fēng bái yún zhāo gāo dòng jīn mén   qiān zǎi xiāng míng zhào qīng shǐ
jūn shì shēn méng sūn   shì liú chuán jīn shàng cún níng jiāng liáng yuàn   kěn suí jiàn píng yuán
zhòng lín shū shè xiāo   huā 屿 nán tóu dǒng fēng xià xiàng néng huí zhǎng zhě chē   mén qián měi qīng cōng
wèi nián sān shí jiào hóng gōng   guān shè xiāo rán duō hǎo róng zuò shàng tán jīng ruò liú shuǐ   zhòng zhōng wèn zhuàng zhōng
jīn nián guān mǎn cháo jīng guó   cán qiū fēng dòu xíng zhè shuǐ hán shān niǎo wài qīng   mén shǔ yuè yān zhōng bái
jiǔ yuè líng hóng 鸿 yàn fēi   shuāng huā rén chū zhù wǎn xíng guò shí shǔ   tiān míng jìn huáng jīn fēi
péng lái cēn yún biàn   zhōng cāng cāng huái diàn fèng quē sháo yīn niǎo niǎo wén   lóng chí liǔ shēn shēn jiàn
yīng huái 怀 míng zhǔ ēn   shí tián máo shè yán nán ér zài gōng míng zǎo   liàn yuán
chéng bié jiǔ tóng qīng xiě   kuì xiāo tiáo mèng zhū xiāng sòng hán jiāng wàn xīn   nián lái wèn shān zhōng zhě