送李明府归田用郭蓺圃韵

清代 成鹫
此心如虚舟,浮名等匏系。东门有爰居,不受臧孙祭。 散木与散人,深山托深柢。万事由自然,四海皆兄弟。 当局早息肩,旁观争见替。达人知止足,俗士忘聋蔽。 园绮避汉高,巢由傲尧帝。躬耕负郭田,努力完官税。 问俗但桑麻,安居无瘴疠。仰见古人心,俯顺时王制。 真乐只自如,烦言岂容赘。善哉绥山翁,解组歌丛桂。 倦鸟思旧林,春光正晴霁。老稚相扶将,攀辕情孔泥。 慈母顾复勤,十步一为憩。焉知长往心,故作淹留计。 我本林下人,卧雪柴门闭。云月总同情,溪山各殊势。 长携龙尾车,相与事耕蓺。黾勉报知音,遐心得遥契。 郭子登仙俦,长歌送兰枻。归来过弊庐,话到阳乌逝。 出君远寄诗,吟诗当分袂。宾雁去已遥,报书怅迢递。 我闻龙门山,昔有苏汝砺。藏书三万卷,日久蒙尘秽。 君归好卜居,云台峙天际。开卷豁双眸,著书发灵慧。 香国盛芳菲,空谷多兰蕙。采之持赠谁,好风远还济。 回首野棠春,清阴成广蔽。美人去不来,芳踪畴可继。 野老甘守株,窘步防颠蹶。驰想到蚕丛,山川未留滞。 神交如珀针,离忧宁芥蒂。坚彼松柏操,后凋在寒岁。
xīn zhōu   míng děng páo dōng mén yǒu yuán   shòu zāng sūn    
sàn sǎn rén   shēn shān tuō shēn wàn shì yóu rán   hǎi jiē xiōng    
dāng zǎo jiān   páng guān zhēng jiàn rén zhī zhǐ   shì wàng lóng    
yuán hàn gāo   cháo yóu ào yáo gōng gēng guō tián   wán guān shuì    
wèn dàn sāng   ān zhàng yǎng jiàn rén xīn   shùn shí wáng zhì    
zhēn zhī   fán yán róng zhuì shàn zāi suí shān wēng jiě   cóng guì    
juàn niǎo jiù lín   chūn guāng zhèng qíng lǎo zhì xiāng jiāng pān   yuán qíng kǒng    
qín   shí wèi yān zhī cháng wǎng xīn   zuò yān liú    
běn lín xià rén   xuě chái mén yún yuè zǒng tóng qíng   shān shū shì    
zhǎng xié lóng wěi chē   xiāng shì gēng mǐn miǎn bào zhī yīn xiá   xīn yáo    
guō zi dēng xiān chóu   cháng sòng lán guī lái guò huà   dào yáng shì    
chū jūn yuǎn shī   yín shī dāng fēn mèi bīn yàn yáo bào   shū chàng tiáo    
wén lóng mén shān   yǒu cáng shū sān wàn juàn   jiǔ méng chén huì    
jūn guī hǎo   yún tái zhì tiān kāi juàn huō shuāng móu zhù   shū líng huì    
xiāng guó shèng fāng fēi   kōng duō lán huì cǎi zhī chí zèng shuí hǎo   fēng yuǎn hái    
huí shǒu táng chūn   qīng yīn chéng guǎng 广 měi rén lái fāng   zōng chóu    
lǎo gān shǒu zhū   jiǒng fáng diān jué chí xiǎng dào cán cóng shān   chuān wèi liú zhì    
shén jiāo zhēn   yōu níng jiè jiān sōng bǎi cāo hòu   diāo zài hán suì