送李君还秦兼寄怀其舅孔德太史 其一
白头知己尽,而舅最相思。万里空魂梦,平生此别离。
自矜辞爵早,人恨著书迟。针药凭谁进,萧条卧疾时。
bái
白
tóu
头
zhī
知
jǐ
己
jǐn
尽
,
ér
而
jiù
舅
zuì
最
xiāng
相
sī
思
。
。
wàn
万
lǐ
里
kōng
空
hún
魂
mèng
梦
,
píng
平
shēng
生
cǐ
此
bié
别
lí
离
。
。
zì
自
jīn
矜
cí
辞
jué
爵
zǎo
早
,
rén
人
hèn
恨
zhù
著
shū
书
chí
迟
。
。
zhēn
针
yào
药
píng
凭
shuí
谁
jìn
进
,
xiāo
萧
tiáo
条
wò
卧
jí
疾
shí
时
。
。