送李光道

宋代 徐积
忆昔见子时,我在西关住。顾我已衰朽,爱子特明悟。 其后十数年,于此数见之。气貌日益好,胸中即可知。 貌者德之表,精神气所为。气无所不适,其本在养颐。 所养得其正,其美充四肢。子是名公孙,家法能自持。 子学有旧业,尤富礼与诗。重之以所养,何适而弗宜。 古人有大路,行者皆坦夷。夫以子之明,岂惑于多歧。 修鞭与长辔,逸驾无停时。古人亦何人,勿问皆可追。 昨见子笔札,老人为子喜。其言逊而恭,贲然有文理。 愿子更勉之,莫忘老人语。所居求正人,正人德之辅。
jiàn shí   zài 西 guān zhù shuāi xiǔ ài   míng    
hòu shí shù nián   shù jiàn zhī mào hǎo xiōng   zhōng zhī    
mào zhě zhī biǎo   jīng shén suǒ wéi suǒ shì   běn zài yǎng    
suǒ yǎng zhèng   měi chōng zhī zi shì míng gōng sūn jiā   néng chí    
xué yǒu jiù   yóu shī zhòng zhī suǒ yǎng   shì ér    
rén yǒu   xíng zhě jiē tǎn zi zhī míng   huò duō    
xiū biān cháng pèi   jià tíng shí rén rén   wèn jiē zhuī    
zuó jiàn zi zhá   lǎo rén wéi zi yán xùn ér gōng bēn   rán yǒu wén    
yuàn zi gèng miǎn zhī   wàng lǎo rén suǒ qiú zhèng rén zhèng   rén zhī