送李郛

宋代 叶适
盖代才难看独手,众参闻见其来久。 流风莫盛元佑时,崛起谁当绍兴后。 嗟君探讨穷一生,心通文字难力争。 雀啄雪篱阁笔坐,虫吟露草繙书行。 已轻富贵须臾尔,万一姓名传野史。 只愁垂老绝知音,自送青编满朝市。 余之视君尚少年,题玉为珉何所贤。 期君更尽未死日,举世不信方知天。
gài dài cái nán kàn shǒu   zhòng cān wén jiàn lái jiǔ  
liú fēng shèng yuán yòu shí   jué shuí dāng shào xīng hòu  
jiē jūn tàn tǎo qióng shēng   xīn tōng wén nán zhēng  
què zhuó xuě zuò   chóng yín cǎo fān shū xíng  
qīng guì ěr   wàn xìng míng chuán shǐ  
zhǐ chóu chuí lǎo jué zhī yīn   sòng qīng biān mǎn cháo shì  
zhī shì jūn shàng shào nián   wèi mín suǒ xián  
jūn gèng jǐn wèi   shì xìn fāng zhī tiān