宋君挽词
持家不废夜窗书,未了功名志竟违。
是处青山曾对饮,祗今白羽为谁挥。
杨花乱落春无极,燕子重来人已非。
手斸苍烟营葬地,可堪晴树转斜晖。
chí
持
jiā
家
bù
不
fèi
废
yè
夜
chuāng
窗
shū
书
,
wèi
未
liǎo
了
gōng
功
míng
名
zhì
志
jìng
竟
wéi
违
。
shì
是
chù
处
qīng
青
shān
山
céng
曾
duì
对
yǐn
饮
,
zhī
祗
jīn
今
bái
白
yǔ
羽
wèi
为
shuí
谁
huī
挥
。
yáng
杨
huā
花
luàn
乱
luò
落
chūn
春
wú
无
jí
极
,
yàn
燕
zi
子
chóng
重
lái
来
rén
人
yǐ
已
fēi
非
。
shǒu
手
zhǔ
斸
cāng
苍
yān
烟
yíng
营
zàng
葬
dì
地
,
kě
可
kān
堪
qíng
晴
shù
树
zhuǎn
转
xié
斜
huī
晖
。