送觉海大师还庐陵省亲

宋代 释德洪
老踪沧海珠,道价压千古。暮年还东吴,岂不以亲故。 世衰道陵夷,学者例顽鲁。处处如尘沙,纷然不容数。 但誇谢公子,乃翁堕江渚。坐令乳臭儿,高论不少惧。 安知覆渔舟,甚愧编蒲履。大师京国来,秀色见眉宇。 笑谈出流辈,亦自有佳处。怀亲不能休,饮食忘匙箸。 醉翁乡里贤,安角诵翁语。人老尚康健,春寒与秋暑。 念之凭高楼,白云入瞻顾。浩然有归兴,掣肘径驰去。 遥知到螺江,社林闻布谷。迎门一调笑,欢极但摩拊。 童头想怀橘,衣椹应戏舞。聊用慰其心,高追古人步。 此诗语散缓,细读有奇趣。譬如食橄榄,入口便酸苦。 勿示痴道人,被骂吾累汝。
lǎo zōng cāng hǎi zhū   dào jià qiān nián huán dōng   qīn    
shì shuāi dào líng   xué zhě wán chù chù chén shā fēn   rán róng shù    
dàn kuā xiè gōng   nǎi wēng duò jiāng zhǔ zuò lìng xiù ér gāo   lùn shǎo    
ān zhī zhōu   shén kuì biān shī jīng guó lái xiù   jiàn méi    
xiào tán chū liú bèi   yǒu jiā chǔ huái qīn 怀 néng xiū yǐn   shí wàng shi zhù    
zuì wēng xiāng xián   ān jiǎo sòng wēng rén lǎo shàng kāng jiàn chūn   hán qiū shǔ    
niàn zhī píng gāo lóu   bái yún zhān hào rán yǒu guī xīng chè   zhǒu jìng chí    
yáo zhī dào luó jiāng   shè lín wén yíng mén tiáo xiào huān   dàn    
tóng tóu xiǎng huái 怀   shèn yīng liáo yòng wèi xīn gāo   zhuī rén    
shī sàn huǎn   yǒu shí gǎn lǎn   kǒu biàn suān 便    
shì chī dào rén   bèi lèi