送焦君实之采石学官

宋代 陆文圭
江水日以远,山花日又新。 先吾不复少,后我皆成人。 之子如良金,出矿以精纯。 又如出中木,始遇雪发春。 送子启长途,跋子升华津。 青云题柱客,白发倚闾亲。 有志皆腾逸,非才独隐沦。 山林双鬓古,井臼一生贫。 宇宙无穷事,行藏各自身。 因风傅短句,望月吊词臣。
jiāng shuǐ yuǎn   shān huā yòu xīn  
xiān shǎo   hòu jiē chéng rén  
zhī liáng jīn   chū kuàng jīng chún  
yòu chū zhōng   shǐ xuě chūn  
sòng zi cháng   zi shēng huá jīn  
qīng yún zhù   bái qīn  
yǒu zhì jiē téng   fēi cái yǐn lún  
shān lín shuāng bìn   jǐng jiù shēng pín  
zhòu qióng shì   xíng cáng shēn  
yīn fēng duǎn   wàng yuè diào chén