送焦君實之採石學官

宋代 陸文圭
江水日以遠,山花日又新。 先吾不復少,後我皆成人。 之子如良金,出礦以精純。 又如出中木,始遇雪發春。 送子啟長途,跋子升華津。 青雲題柱客,白髮倚閭親。 有志皆騰逸,非才獨隱淪。 山林雙鬢古,井臼一生貧。 宇宙無窮事,行藏各自身。 因風傅短句,望月弔詞臣。
jiāng shuǐ yuǎn   shān huā yòu xīn  
xiān shǎo   hòu jiē chéng rén  
zhī liáng jīn   chū kuàng jīng chún  
yòu chū zhōng   shǐ xuě chūn  
sòng zi cháng   zi shēng huá jīn  
qīng yún zhù   bái qīn  
yǒu zhì jiē téng   fēi cái yǐn lún  
shān lín shuāng bìn   jǐng jiù shēng pín  
zhòu qióng shì   xíng cáng shēn  
yīn fēng duǎn   wàng yuè diào chén