送建州徐生

宋代 洪迈
人羁天地间,谁非一浮萍。 泛然偶相值,便有离合情。 君家武夷下,归路尘眼明。 我生爱山者,梦寐秀色横。 秋风送客去,把手更心倾。 尔逢山中人,为我寄此声。
rén tiān jiān   shuí fēi píng  
fàn rán ǒu xiāng zhí   biàn 便 yǒu qíng  
jūn jiā xià   guī chén yǎn míng  
shēng ài shān zhě   mèng mèi xiù héng  
qiū fēng sòng   shǒu gèng xīn qīng  
ěr féng shān zhōng rén   wèi shēng