送江致远归建昌

宋代 王之道
翩然归兴不吾留,应为高堂念远游。 数日语离良作恶,几时书到得无愁。 白沙翠竹千山晚,朱实黄花万里秋。 后夜西风茅店月,醉吟应不费冥搜。
piān rán guī xīng liú   yīng wèi gāo táng niàn yuǎn yóu
shù liáng zuò è   shí shū dào chóu
bái shā cuì zhú qiān shān wǎn   zhū shí huáng huā wàn qiū
hòu 西 fēng máo diàn yuè   zuì yín yīng fèi míng sōu