送黄纪事济

宋代 王称
宝剑双辘轳,锷吐青芙蓉。临岐一脱赠,恍若腾蛟龙。 君行感我怀,起视云海空。百年阅幻境,万里吹飞蓬。 登天览馀晖,孰挽濛汜东。诗书古有立,贫贱道何穷。 常希日月私,独负雨露功。长卿卧茂陵,不为世所容。 季子黑貂敝,当年怨秋风。泥涂困布衣,渭水悲钓翁。 山松落涧草,海鹤羞樊笼。大运自古来,俛仰那能终。 感兹不成欢,别去何匆匆。城南登高丘,眺远情所钟。 一水泻寒练,断云引归鸿。中座击筑心,醉吟气颇雄。 兴落远天碧,思染秋山红。睽离自兹始,梦绕青林枫。
bǎo jiàn shuāng lu   è qīng róng lín tuō zèng huǎng   ruò téng jiāo lóng    
jūn xíng gǎn huái 怀   shì yún hǎi kōng bǎi nián yuè huàn jìng wàn   chuī fēi péng    
dēng tiān lǎn huī   shú wǎn méng dōng shī shū yǒu pín   jiàn dào qióng    
cháng yuè   gōng zhǎng qīng mào líng   wéi shì suǒ róng    
hēi diāo   dāng nián yuàn qiū fēng kùn wèi   shuǐ bēi diào wēng    
shān sōng luò jiàn cǎo   hǎi xiū fán lóng yùn lái   yǎng néng zhōng    
gǎn chéng huān   bié cōng cōng chéng nán dēng gāo qiū tiào   yuǎn qíng suǒ zhōng    
shuǐ xiè hán liàn   duàn yún yǐn guī hóng 鸿 zhōng zuò zhù xīn zuì   yín xióng    
xīng luò yuǎn tiān   rǎn qiū shān hóng kuí shǐ mèng   rào qīng lín fēng