送侯参谋赴河中幕

唐代 韩愈
忆昔初及第,各以少年称。君颐始生须,我齿清如冰。 尔时心气壮,百事谓己能。一别讵几何,忽如隔晨兴。 我齿豁可鄙,君颜老可憎。相逢风尘中,相视迭嗟矜。 幸同学省官,末路再得朋。东司绝教授,游宴以为恒。 秋渔荫密树,夜博然明灯。雪径抵樵叟,风廊折谈僧。 陆浑桃花间,有汤沸如烝。三月崧少步,踯躅红千层。 洲沙厌晚坐,岭壁穷晨升。沈冥不计日,为乐不可胜。 迁满一已异,乖离坐难凭。行行事结束,人马何蹻腾。 感激生胆勇,从军岂尝曾。洸洸司徒公,天子爪与肱。 提师十万余,四海钦风棱。河北兵未进,蔡州帅新薨。 曷不请扫除,活彼黎与烝。鄙夫诚怯弱,受恩愧徒弘。 犹思脱儒冠,弃死取先登。又欲面言事,上书求诏征。 侵官固非是,妄作谴可惩。惟当待责免,耕劚归沟塍。 今君得所附,势若脱鞲鹰。檄笔无与让,幕谋识其膺。 收绩开史牒,翰飞逐溟鹏。男儿贵立事,流景不可乘。 岁老阴沴作,云颓雪翻崩。别袖拂洛水,征车转崤陵。 勤勤酒不进,勉勉恨已仍。送君出门归,愁肠若牵绳。 默坐念语笑,痴如遇寒蝇。策马谁可适,晤言谁为应。 席尘惜不扫,残尊对空凝。信知后会时,日月屡环縆。 生期理行役,欢绪绝难承。寄书惟在频,无吝简与缯。
chū   shào nián chēng jūn shǐ shēng   chǐ 齿 qīng bīng
ěr shí xīn zhuàng   bǎi shì wèi néng bié   chén xīng
chǐ 齿 huō   jūn yán lǎo zēng xiāng féng fēng chén zhōng   xiāng shì dié jiē jīn
xìng tóng xué shěng guān   zài de péng dōng jué jiào shòu   yóu yàn wéi héng
qiū yīn shù   rán míng dēng xuě jìng qiáo sǒu   fēng láng zhé tán sēng
hún táo huā jiān   yǒu tāng fèi zhēng sān yuè sōng shǎo   zhí zhú hóng qiān céng
zhōu shā yàn wǎn zuò   lǐng qióng chén shēng shěn míng   wéi shèng
qiān mǎn   guāi zuò nán píng xíng xíng shì jié shù   rén jué téng
gǎn shēng dǎn yǒng   cóng jūn cháng céng guāng guāng gōng   tiān zhǎo gōng
shī shí wàn   hǎi qīn fēng léng běi bīng wèi jìn   cài zhōu shuài xīn hōng
qǐng sǎo chú   huó zhēng chéng qiè ruò   shòu ēn kuì hóng
yóu tuō guān   xiān dēng yòu miàn yán shì   shàng shū qiú zhào zhēng
qīn guān fēi shì   wàng zuò qiǎn chéng wéi dāng dài miǎn   gēng zhú guī gōu chéng
jīn jūn de suǒ   shì ruò tuō gōu yīng ràng   móu shí yīng
shōu kāi shǐ dié   hàn fēi zhú míng péng nán ér guì shì   liú jǐng chéng
suì lǎo yīn zuò   yún tuí xuě fān bēng bié xiù luò shuǐ   zhēng chē zhuǎn xiáo líng
qín qín jiǔ jìn   miǎn miǎn hèn réng sòng jūn chū mén guī   chóu cháng ruò qiān shéng
zuò niàn xiào   chī hán yíng shuí shì   yán shuí wèi yīng
chén sǎo   cán zūn duì kōng níng xìn zhī hòu huì shí   yuè huán gēng
shēng xíng   huān jué nán chéng shū wéi zài pín   lìn jiǎn zēng