送侯參謀赴河中幕

唐代 韓愈
憶昔初及第,各以少年稱。君頤始生須,我齒清如冰。 爾時心氣壯,百事謂己能。一別詎幾何,忽如隔晨興。 我齒豁可鄙,君顏老可憎。相逢風塵中,相視迭嗟矜。 幸同學省官,末路再得朋。東司絕教授,游宴以為恆。 秋漁蔭密樹,夜博然明燈。雪徑抵樵叟,風廊折談僧。 陸渾桃花間,有湯沸如烝。三月崧少步,躑躅紅千層。 洲沙厭晚坐,嶺壁窮晨升。沈冥不計日,為樂不可勝。 遷滿一已異,乖離坐難憑。行行事結束,人馬何蹻騰。 感激生膽勇,從軍豈嘗曾。洸洸司徒公,天子爪與肱。 提師十萬餘,四海欽風棱。河北兵未進,蔡州帥新薨。 曷不請掃除,活彼黎與烝。鄙夫誠怯弱,受恩愧徒弘。 猶思脫儒冠,棄死取先登。又欲面言事,上書求詔征。 侵官固非是,妄作譴可懲。惟當待責免,耕劚歸溝塍。 今君得所附,勢若脫鞲鷹。檄筆無與讓,幕謀識其膺。 收績開史牒,翰飛逐溟鵬。男兒貴立事,流景不可乘。 歲老陰沴作,雲頹雪翻崩。別袖拂洛水,徵車轉崤陵。 勤勤酒不進,勉勉恨已仍。送君出門歸,愁腸若牽繩。 默坐念語笑,痴如遇寒蠅。策馬誰可適,晤言誰為應。 席塵惜不掃,殘尊對空凝。信知後會時,日月屢環縆。 生期理行役,歡緒絕難承。寄書惟在頻,無吝簡與繒。
chū   shào nián chēng jūn shǐ shēng   chǐ qīng bīng
ěr shí xīn zhuàng   bǎi shì wèi néng bié   chén xīng
chǐ huō   jūn yán lǎo zēng xiāng féng fēng chén zhōng   xiāng shì dié jiē jīn
xìng tóng xué shěng guān   zài de péng dōng jué jiào shòu   yóu yàn wéi héng
qiū yīn shù   rán míng dēng xuě jìng qiáo sǒu   fēng láng zhé tán sēng
hún táo huā jiān   yǒu tāng fèi zhēng sān yuè sōng shǎo   zhí zhú hóng qiān céng
zhōu shā yàn wǎn zuò   lǐng qióng chén shēng shěn míng   wéi shèng
qiān mǎn 滿   guāi zuò nán píng xíng xíng shì jié shù   rén jué téng
gǎn shēng dǎn yǒng   cóng jūn cháng céng guāng guāng gōng   tiān zhǎo gōng
shī shí wàn   hǎi qīn fēng léng běi bīng wèi jìn   cài zhōu shuài xīn hōng
qǐng sǎo chú   huó zhēng chéng qiè ruò   shòu ēn kuì hóng
yóu tuō guān   xiān dēng yòu miàn yán shì   shàng shū qiú zhào zhēng
qīn guān fēi shì   wàng zuò qiǎn chéng wéi dāng dài miǎn   gēng zhú guī gōu chéng
jīn jūn de suǒ   shì ruò tuō gōu yīng ràng   móu shí yīng
shōu kāi shǐ dié   hàn fēi zhú míng péng nán ér guì shì   liú jǐng chéng
suì lǎo yīn zuò   yún tuí xuě fān bēng bié xiù luò shuǐ   zhēng chē zhuǎn xiáo líng
qín qín jiǔ jìn   miǎn miǎn hèn réng sòng jūn chū mén guī   chóu cháng ruò qiān shéng
zuò niàn xiào   chī hán yíng shuí shì   yán shuí wèi yīng
chén sǎo   cán zūn duì kōng níng xìn zhī hòu huì shí   yuè huán gēng
shēng xíng   huān jué nán chéng shū wéi zài pín   lìn jiǎn zēng