送韩钦圣学士京西提刑

宋代 梅尧臣
王朝慎常刑,恐民陷非辟。 分命遣使车,谬枉得举摘。 兼之劝农桑,欲野无旷隙。 韩侯夙所志,功利岂止百。 茫茫唐邓间,荒土无牛迹。 邵阏废未久,柘阳仍旧白。 二地傥复营,万世不可易。 昔在汉家时,近亲多占籍。 苟或非膏腴,当应徒畿赤。 每念辄叹嗟,未能俾尽画。 天将富斯民,事与愿不隔。 其易谓何如,拾芥由琥珀。 我今送韩侯,书以赠无责。
wáng cháo shèn cháng xíng   kǒng mín xiàn fēi  
fēn mìng qiǎn shǐ 使 chē   miù wǎng zhāi  
jiān zhī quàn nóng sāng   kuàng  
hán hóu suǒ zhì   gōng zhǐ bǎi  
máng máng táng dèng jiān   huāng niú  
shào è fèi wèi jiǔ   zhè yáng réng jiù bái  
èr tǎng yíng   wàn shì  
zài hàn jiā shí   jìn qīn duō zhàn  
gǒu huò fēi gāo   dāng yìng chì  
měi niàn zhé tàn jiē   wèi néng jǐn huà  
tiān jiàng mín   shì yuàn  
wèi   shí jiè yóu  
jīn sòng hán hóu   shū zèng