送顾县尉定之

宋代 郑元祐
虎头诸孙岂诚痴?飞墨即是苍筠枝。故家乔木尽黄落,此君贞节仍坚持。 向年毗陵为录判,正声早腾青玉案。亲殁天南柩返吴,弃官急归方寸乱。 从兄负土成孤坟,天平山麓黯秋云。哀哀泪滴坟上土,终制北谒天皇君。 一官又赴同安尉,白云黄叶秋无际。道经武夷山下路,遏云棹歌迎鼓枻。 山中徵君峨小冠,能令幽居帝画看?
tóu zhū sūn chéng chī   fēi shì cāng yún zhī jiā qiáo jǐn huáng luò   jūn zhēn jié réng jiān chí    
xiàng nián líng wèi pàn   zhèng shēng zǎo téng qīng àn qīn tiān nán jiù fǎn   guān guī fāng cùn luàn    
cóng xiōng chéng fén   tiān píng shān àn qiū yún āi āi lèi fén shàng zhōng   zhì běi tiān huáng jūn    
guān yòu tóng ān wèi   bái yún huáng qiū dào jīng shān xià è   yún zhào yíng    
shān zhōng zhēng jūn é xiǎo guān   néng lìng yōu huà kàn