送孤处士归四明

宋代 王称
闻说四明路,迢迢隔剡溪。天连沧海阔,树拥白云低。 山忆谢公咏,人宜贺监栖。送君从此去,欲使宦情迷。
wén shuō míng   tiáo tiáo shàn tiān lián cāng hǎi kuò shù   yōng bái yún    
shān xiè gōng yǒng   rén jiān sòng jūn cóng   shǐ huàn 使 qíng