送高丽使

宋代 刘攽
绝域求通使,皇华益藉才。男儿万里志,笑语片帆开。 积卤生阴火,奔涛起昼雷。曝鳞成岛屿,吐气误楼台。 城邑东迎日,居人学用杯。诗书自天性,冠带及家陪。 岁月如勤止,登临亦壮哉。威声逾肃慎,仙事指蓬莱。 鹏向南溟近,槎常八月来。言瞻析津次,遥见二星回。
jué qiú tōng shǐ 使   huáng huá cái nán ér wàn zhì xiào   piàn fān kāi    
shēng yīn huǒ   bēn tāo zhòu léi lín chéng dǎo 屿   lóu tái    
chéng dōng yíng   rén xué yòng bēi shī shū tiān xìng guàn   dài jiā péi    
suì yuè qín zhǐ   dēng lín zhuàng zāi wēi shēng shèn xiān   shì zhǐ péng lái    
péng xiàng nán míng jìn   chá cháng yuè lái yán zhān jīn yáo   jiàn èr xīng huí