送丰稷

宋代 曾巩
桃花染破南山青,汉江此时春水生。 客舟相语人夜起,劲橹乱江群雁声。 之君飘泊动归思,告我举装千里行。 闳材壮思风雨发,绿鬓少年冰雪清。 读书一见若经诵,下笔千言能立成。 精微自得有天质,操行秀出存乡评。 嗟从薄禄困流滞,能诱鄙俗销纷争。 弦歌躬劝士强学,田里堵安人力耕。 嗟予据桉但画诺,遇事缩手方蒙成。 虽知璞玉难强献,欲挂尘榻空含情。 岁寒不变乃知确,物理先否终当亨。 维舟且尽今夕语,明日帆随白鸟轻。
táo huā rǎn nán shān qīng   hàn jiāng shí chūn shuǐ shēng  
zhōu xiāng rén   jìn luàn jiāng qún yàn shēng  
zhī jūn piāo dòng guī   gào zhuāng qiān xíng  
hóng cái zhuàng fēng   绿 bìn shào nián bīng xuě qīng  
shū jiàn ruò jīng sòng   xià qiān yán néng chéng  
jīng wēi yǒu tiān zhì   cāo xíng xiù chū cún xiāng píng  
jiē cóng báo kùn liú zhì   néng yòu xiāo fēn zhēng  
xián gōng quàn shì qiáng xué   tián ān rén gēng  
jiē ān dàn huà nuò   shì suō shǒu fāng méng chéng  
suī zhī nán qiáng xiàn   guà chén kōng hán qíng  
suì hán biàn nǎi zhī què   xiān fǒu zhōng dāng hēng  
wéi zhōu qiě jǐn jīn   míng fān suí bái niǎo qīng