送豐稷

宋代 曾鞏
桃花染破南山青,漢江此時春水生。 客舟相語人夜起,勁櫓亂江群雁聲。 之君飄泊動歸思,告我舉裝千里行。 閎材壯思風雨發,綠鬢少年冰雪清。 讀書一見若經誦,下筆千言能立成。 精微自得有天質,操行秀出存鄉評。 嗟從薄祿困流滯,能誘鄙俗銷紛爭。 弦歌躬勸士強學,田裡堵安人力耕。 嗟予據桉但畫諾,遇事縮手方蒙成。 雖知璞玉難強獻,欲掛塵榻空含情。 歲寒不變乃知確,物理先否終當亨。 維舟且盡今夕語,明日帆隨白鳥輕。
táo huā rǎn nán shān qīng   hàn jiāng shí chūn shuǐ shēng  
zhōu xiāng rén   jìn luàn jiāng qún yàn shēng  
zhī jūn piāo dòng guī   gào zhuāng qiān xíng  
hóng cái zhuàng fēng   bìn shào nián bīng xuě qīng  
shū jiàn ruò jīng sòng   xià qiān yán néng chéng  
jīng wēi yǒu tiān zhì   cāo xíng xiù chū cún xiāng píng  
jiē cóng báo 祿 kùn liú zhì   néng yòu xiāo fēn zhēng  
xián gōng quàn shì qiáng xué   tián ān rén gēng  
jiē ān dàn huà nuò   shì suō shǒu fāng méng chéng  
suī zhī nán qiáng xiàn   guà chén kōng hán qíng  
suì hán biàn nǎi zhī què   xiān fǒu zhōng dāng hēng  
wéi zhōu qiě jǐn jīn   míng fān suí bái niǎo qīng