送冯传之

宋代 叶适
我乞来荆州,足未曾出门。 明明楚汉迹,莽莽风尘昏。 兹复罢著书,梵译专讨论。 颓然对白法,诸有不得存。 传之京口别,岁暮始穷源。 帆张飞动势,缆系栖泊痕。 相顾举杯酒,醉极沮漳翻。 儒生慕杰气,赤手诛鲸鲲。 将军建实垒,寸甓宜自攒。 于时雪五尺,遣卒问江干。 答言屈大夫,横肆群鱼吞。 岂如卫甯蘧,舒卷常温温。 闻此重嗟叹,恐堕祸福观。 荣禳用国宝,谁能免沉燔。 要令德性脩,仍挽江海浑。 我今材力尽,拙计东南坤。 尚余春秋志,欲执左袵奔。 念子独奈何,葺屋补墙藩。 梅花一两坼,春意到草根。 倘见南枝荣,折寄随惊湍。
lái jīng zhōu   wèi céng chū mén  
míng míng chǔ hàn   mǎng mǎng fēng chén hūn  
zhù shū   fàn zhuān tǎo lùn  
tuí rán duì bái   zhū yǒu cún  
chuán zhī jīng kǒu bié   suì shǐ qióng yuán  
fān zhāng fēi dòng shì   lǎn hén  
xiāng bēi jiǔ   zuì zhāng fān  
shēng jié   chì shǒu zhū jīng kūn  
jiāng jūn jiàn shí lěi   cùn zǎn  
shí xuě chǐ   qiǎn wèn jiāng gān  
yán dài   héng qún tūn  
wèi níng   shū juàn cháng wēn wēn  
wén zhòng jiē tàn   kǒng duò huò guān  
róng ráng yòng guó bǎo   shuí néng miǎn chén fán  
yào lìng xìng xiū   réng wǎn jiāng hǎi hún  
jīn cái jìn   zhuō dōng nán kūn  
shàng chūn qiū zhì   zhí zuǒ rèn bēn  
niàn zi nài   qiáng fān  
méi huā liǎng chè   chūn dào cǎo gēn  
tǎng jiàn nán zhī róng   zhé suí jīng tuān