松风

宋代 释智圆
青青数树松,扶疏空庭里。 微风從南来,清声四向起。 俗兮闻必愁,吾也闻则喜。 昂头离石枕,扶羸凭藤几。 侧听复遥观,移晷不能已。 细叶舞轻烟,密影摇寒水。 何必钧天奏,岂羡霓裳妓。 万事更无求,深山此为美。 寂寥信为乐,轩晚诚堪耻。 谁谓茆山中,祇悦陶公耳。
qīng qīng shù shù sōng   shū kōng tíng  
wēi fēng cóng nán lái   qīng shēng xiàng  
wén chóu   wén  
áng tóu shí zhěn   léi píng téng  
tīng yáo guān   guǐ néng  
qīng yān   yǐng yáo hán shuǐ  
jūn tiān zòu   xiàn cháng  
wàn shì gèng qiú   shēn shān wèi měi  
liáo xìn wéi   xuān wǎn chéng kān chǐ  
shuí wèi máo shān zhōng   yuè táo gōng ěr