送方员外之庐陵

明代 杨基
十年在羁旅,未尝忧别离。 如何与君辞,怆如失群麋。 君才非我俦,语默皆可师。 温温霜天裘,细细当暑絺。 不劳绮绣文,自然适时宜。 嗟我百无补,不异面有眉。 既乏视听功,宁免耳目嗤。 君行值重午,高花发榴葵。 荆人击鼍鼓,舟楫挟两旗。 当时怀沙心,后世为水嬉。 作歌赠君别,秋风以为期。
shí nián zài   wèi cháng yōu bié
jūn   chuàng shī qún
jūn cái fēi chóu   jiē shī
wēn wēn shuāng tiān qiú   dāng shǔ chī
láo xiù wén   rán shì shí
jiē bǎi   miàn yǒu méi
shì tīng gōng   níng miǎn ěr chī
jūn xíng zhí chóng   gāo huā liú kuí
jīng rén tuó   zhōu xié liǎng
dāng shí huái 怀 shā xīn   hòu shì wèi shuǐ
zuò zèng jūn bié   qiū fēng wéi