送敦诗游临川

宋代 李彭
吕郎客秦淮,诗思翻秋涛。徐郎憩灊峰,句压天柱高。 相此两公子,信是千人豪。叔也往从之,似欲诉不遭。 探囊得长句,如取绥山桃。疗饥非蒸砂,禦寒必绨袍。 一簪未著身,所得不补劳。复为饥所驱,未许学卧陶。 穷军敌孤客,如在皋兰鏖。几成刘文叔,须发变二毛。 支筇蹑草鞋,进退似桔槔。引领长江西,沙头唤鱼舠。 金溪有谢侯,胸多略与韬。天资类文靖,貌实中郎曹。 叔也往从之,攻愁解鞬櫜。毋轻歌骊驹,不复吟畔牢。 待公稛载归,为我携蒲萄。来赏傲霜菊,一尊浇老饕。
láng qín huái   shī fān qiū tāo láng qián fēng   tiān zhù gāo    
xiāng liǎng gōng   xìn shì qiān rén háo shū wǎng cóng zhī shì   zāo    
tàn náng cháng   suí shān táo liáo fēi zhēng shā   hán páo    
zān wèi zhù shēn   suǒ de láo wèi suǒ wèi   xué táo    
qióng jūn   zài gāo lán áo chéng liú wén shū   biàn èr máo    
zhī qióng niè cǎo xié   jìn tuì 退 shì jié gāo yǐn lǐng cháng jiāng shā 西   tóu huàn dāo    
jīn yǒu xiè hóu   xiōng duō lüè tāo tiān lèi wén jìng mào   shí zhōng láng cáo    
shū wǎng cóng zhī   gōng chóu jiě jiān gāo qīng   yín pàn láo    
dài gōng kǔn zǎi guī   wèi xié táo lái shǎng ào shuāng   zūn jiāo lǎo tāo