宋代 王令
直道峍峍日虯拳,雷拔僵龙出霭烟。 但假深根常得地,何忧直干不扶天。 虽然世匠遗抡度,肯与凡材较後先。 可惜春风爱桃李,独令霜雪漫年年。
zhí dào qiú quán   léi jiāng lóng chū ǎi yān  
dàn jiǎ shēn gēn cháng de   yōu zhí gàn tiān  
suī rán shì jiàng lūn   kěn fán cái jiào hòu xiān  
chūn fēng ài táo   lìng shuāng xuě màn nián nián