四月丁卯对雨寄赵正夫

宋代 黄庭坚
公家常匆务,退食用寝讹。 相思虽劳勤,书问不能多。 时雨光万物,开云见羲和。 乾坤有美意,畎浍未盈科。 凯风吹南荣,官槐绿婆娑。 鷾鸸将其匹,来巢自成家。 於物无讥嫌,人亦不谁何。 眷言生理拙,无地牧鸡鹅。 丈人春秋高,雏鷇勤摩挲。 在公每怀归,安得借明驼。 畏涂失无乡,酌海持一蠡。 平生未丝绳,寂寞长生窠。 故人累累去,宰木上女萝。 生存半白首,会面阻山河。 赵侯秉金玉,不与世同波。 从容觉差晚,鄙心寄琢磨。 外物良难必,岁寒不改柯。
gōng jiā cháng cōng   tuì 退 shí yòng qǐn é  
xiāng suī láo qín   shū wèn néng duō  
shí guāng wàn   kāi yún jiàn  
qián kūn yǒu měi   quǎn huì wèi yíng  
kǎi fēng chuī nán róng   guān huái 绿 suō  
ér jiāng   lái cháo chéng jiā  
xián   rén shuí  
juàn yán shēng zhuō   é  
zhàng rén chūn qiū gāo   chú kòu qín  
zài gōng měi huái 怀 guī   ān jiè míng tuó  
wèi shī xiāng   zhuó hǎi chí  
píng shēng wèi shéng   cháng shēng  
rén lěi lěi   zǎi shàng luó  
shēng cún bàn bái shǒu   huì miàn shān  
zhào hóu bǐng jīn   shì tóng  
cóng róng jué chà wǎn   xīn zhuó  
wài liáng nán   suì hán gǎi