思远游

宋代 陆游
我志日已衰,诗亦无杰句,正如垂翅鹤,怅望辽海路。 虽云须药物,幸未迫霜露。 裂裳裹两踵,此诗亦已屡。 嵯峨青城云,惨淡嶓冢树,秋风吹短裘,万里入芒屦。
zhì shuāi   shī jié   zhèng chuí chì   chàng wàng liáo hǎi  
suī yún yào   xìng wèi shuāng  
liè cháng guǒ liǎng zhǒng   shī  
cuó é qīng chéng yún   cǎn dàn zhǒng shù   qiū fēng chuī duǎn qiú   wàn máng