思遠遊

宋代 陸游
我志日已衰,詩亦無傑句,正如垂翅鶴,悵望遼海路。 雖雲鬚藥物,幸未迫霜露。 裂裳裹兩踵,此詩亦已屢。 嵯峨青城雲,慘澹嶓冢樹,秋風吹短裘,萬里入芒屨。
zhì shuāi   shī jié   zhèng chuí chì   chàng wàng liáo hǎi  
suī yún yào   xìng wèi shuāng  
liè cháng guǒ liǎng zhǒng   shī  
cuó é qīng chéng yún   cǎn dàn zhǒng shù   qiū fēng chuī duǎn qiú   wàn máng