四纹四时

宋代 杨冠卿
霜惊叶落催寒晓,梦破人愁觉夜长。 香暗折梅初点玉,镜鸾呵手试新妆。
shuāng jīng luò cuī hán xiǎo   mèng rén chóu jué zhǎng  
xiāng àn zhé méi chū diǎn   jìng luán shǒu shì xīn zhuāng