四松

唐代 杜甫
四松初移时,大抵三尺强。别来忽三载,离立如人长。 会看根不拔,莫计枝凋伤。幽色幸秀发,疏柯亦昂藏。 所插小藩篱,本亦有堤防。终然掁拨损,得吝千叶黄。 敢为故林主,黎庶犹未康。避贼今始归,春草满空堂。 览物叹衰谢,及兹慰凄凉。清风为我起,洒面若微霜。 足以送老姿,聊待偃盖张。我生无根带,配尔亦茫茫。 有情且赋诗,事迹可两忘。勿矜千载后,惨澹蟠穹苍。
sōng chū shí   sān chǐ qiáng bié lái sān zài   rén zhǎng
huì kàn gēn   zhī diāo shāng yōu xìng xiù   shū áng cáng
suǒ chā xiǎo fān   běn yǒu fáng zhōng rán chéng sǔn   lìn qiān huáng
gǎn wéi lín zhǔ   shù yóu wèi kāng zéi jīn shǐ guī   chūn cǎo mǎn kōng táng
lǎn tàn shuāi xiè   wèi liáng qīng fēng wèi   miàn ruò wēi shuāng
sòng lǎo 姿   liáo dài yǎn gài zhāng shēng gēn dài   pèi ěr máng máng
yǒu qíng qiě shī   shì liǎng wàng jīn qiān zǎi hòu   cǎn dàn pán qióng cāng