四松

唐代 杜甫
四松初移時,大抵三尺強。別來忽三載,離立如人長。 會看根不拔,莫計枝凋傷。幽色幸秀髮,疏柯亦昂藏。 所插小藩籬,本亦有堤防。終然掁撥損,得吝千葉黃。 敢為故林主,黎庶猶未康。避賊今始歸,春草滿空堂。 覽物嘆衰謝,及茲慰淒涼。清風為我起,灑面若微霜。 足以送老姿,聊待偃蓋張。我生無根帶,配爾亦茫茫。 有情且賦詩,事跡可兩忘。勿矜千載後,慘澹蟠穹蒼。
sōng chū shí   sān chǐ qiáng bié lái sān zài   rén zhǎng
huì kàn gēn   zhī diāo shāng yōu xìng xiù   shū áng cáng
suǒ chā xiǎo fān   běn yǒu fáng zhōng rán chéng sǔn   lìn qiān huáng
gǎn wéi lín zhǔ   shù yóu wèi kāng zéi jīn shǐ guī   chūn cǎo mǎn 滿 kōng táng
lǎn tàn shuāi xiè   wèi liáng qīng fēng wèi   miàn ruò wēi shuāng
sòng lǎo 姿   liáo dài yǎn gài zhāng shēng gēn dài   pèi ěr máng máng
yǒu qíng qiě shī   shì liǎng wàng jīn qiān zǎi hòu   cǎn dàn pán qióng cāng