四十咏 其十 顾山人孟林

明代 王世贞
至人不皮相,文士不灭迹。山甫一荒伧,而乃癯山泽。 虽谢伯鸾舂,尚输柴桑获。日暮负薪归,商歌中金石。 犹有身后名,时时一沾臆。
zhì rén xiàng   wén shì miè shān huāng chen ér   nǎi shān    
suī xiè luán chōng   shàng shū chái sāng huò xīn guī shāng   zhōng jīn shí    
yóu yǒu shēn hòu míng   shí shí zhān