四十咏 其十八 王文恪鏊

明代 王世贞
文恪辞家流,广庭振华毂。帝时绌师臣,遥迹肇枚卜。 竖人窘犬步,惄焉叹一木。归卧洞庭野,世往誉恒馥。
wén jiā liú   guǎng 广 tíng zhèn huá shí chù shī chén yáo   zhào méi    
shù rén jiǒng quǎn   yān tàn guī dòng tíng shì   wǎng héng