四十詠 其十八 王文恪鏊

明代 王世貞
文恪辭家流,廣庭振華轂。帝時絀師臣,遙跡肇枚卜。 豎人窘犬步,惄焉嘆一木。歸臥洞庭野,世往譽恆馥。
wén jiā liú   guǎng tíng zhèn huá shí chù shī chén yáo   zhào méi    
shù rén jiǒng quǎn   yān tàn guī dòng tíng shì   wǎng héng